Một chút trong cuộc đời

Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.
Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.
Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.
Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi giọt nước mắt..
Một chút ánh sáng từ ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa .
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau.
Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho công việc vĩ đại.
Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
Đó là những cái “Một chút” nhỏ bé có thể đem đến Niềm vui - Hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta
Và bây giờ chúng ta sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng ta những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi. Cảm ơn bạn rất nhiều!".
Gốc > GÓC THƠ > Viết cho mình >

Trăng xa....

 

Trăng sáng nhưng mà trăng quá xa…

Ánh vàng trăng đổ xuống quanh ta…

Trăng ơi gần thế sao vẫn lạ..?

Trời kia cao quá!...Trăng xa…xa…

 

Từ thủa còn thơ ta với trăng

Đã là bạn hữu mỗi đêm rằm

Đã là tri kỷ trong quá khứ

Trong nhưng buốn vui bao tháng năm…

 

Trăng hỡi bây giờ ta lớn hơn

Nhưng ta vẫn nhớ vẫn mong chờ…

Bao đêm trăng sáng ta lặng lẽ

Nhìn trăng xa cách chẳng hững hờ…

 

Bây giờ trăng sáng nhưng quá xa…                                  a

Ta hiểu bây giờ trăng với ta

Kỷ niệm “ngày xưa” thành “dĩ vãng”

Tuy gần như vậy nhưng..rất xa…!

                   (11/12/1994)

 


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Quyến @ 22:58 03/09/2010
Số lượt xem: 586
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến