Một chút trong cuộc đời
Mong em về học lại
( Chỗ em ngồi vẫn còn để trống....)
Mong em về học lại, T. ơi.
Thầy mong đợi và bạn bè thương nhớ
Em bỏ đi khi mùa xuân gõ cửa
Bước chân em giờ lang bạt nơi nào?
*
Cuộc đời em còn đó những nỗi đau
Em phải sống trong một gia đình không hạnh phúc
Bố mẹ cãi nhau những chiều bố về say khướt
Những làn roi vô cớ . . .tím thân mình.
*
Em đã từng phạm tội lúc vị thành niên
Đã từng là học viên của trường giáo dưỡng
Được trở lại trường xưa, em tìm về cái thiện
Thầy cô đón em, mong em được nên người.
*
Em đã nổ lực rất nhiều, ai cũng thấy vui
Niềm hy vọng ngời lên trong ánh mắt
Nhưng …lại những làn roi ..
những chiều bố về say khướt
Vỡ vụn trong em những mơ ước ngọt ngào.
*
Bây giờ em ở đâu?
Chỗ em ngồi vẫn còn để trống. . .
Thầy vẫn tin ước mơ trong em còn cháy bỏng
Mong em về học lại, T. ơi!
Những ngày giáp Tết Canh Dần 2010
Bài thơ được đăng trong tuyển tập Tình Biển học của TW Hội khuyến học VN.
Trần Văn Thọ @ 22:53 08/04/2013
Số lượt xem: 3148
- Những cơn mưa của tôi (08/04/13)
- MÙA THU XINH XINH (26/09/12)
- DALAT VÀ EM (15/07/12)
- EM TÔI KHÔNG Ở LẠI (04/05/12)
- DÒNG SÔNG CHẢY VÀO NỖI NHỚ (30/04/12)


Bài thơ viết về một HS lớp 9 của lớp mình chủ nhiệm. Buồn!
Bây giờ em ở đâu?
Chỗ em ngồi vẫn còn để trống. . .
Cảm ơn cô Quyến đã đọc bài thơ. Chúc cô ngày mới với nhiều niềm vui.
Thầy vẫn tin ước mơ trong em còn cháy bỏng
Mong em về học lại, T. ơi!
Mong ước tha thiết của người Thầy!
Cảm ơn cô Quyến đã đọc lại bài thơ này. Trong những ngày em bỏ nhà ra đi, em có một lần gửi thư qua email cho thầy chủ nhiệm lớp. Sau Tết Canh Dần khoảng nửa tháng, em T. quay về, vào học lại. Em cũng đã được tốt nghiệp THCS. Bây giờ, em đã đi làm, nhưng 20/11 nào, em cũng về thăm. Tội nó lắm!
“Mong em về học lại”- Bài thơ là nỗi niềm của người Thầy đối với một người học trò, một học trò "đã từng phạm tội lúc vị thành niên”, đã từng là "học viên của trường giáo dưỡng " nhưng em đã biết tìm về với "cái Thiện" và được những người Thầy mở rộng vòng tay đón em về. Nhưng cuộc sống không phải ai cũng được tròn đầy hạnh phúc và em có lẽ là một trong những đứa trẻ không may mắn ấy.
"Em phải sống trong một gia đình không hạnh phúc
Bố mẹ cãi nhau những chiều bố về say khướt "
Những làn roi vô cớ . . .tím thân mình. “ Em đã rất cố gắng, nỗ lực để vượt qua:
"Niềm hy vọng ngời lên trong ánh mắt " Thế nhưng rồi " lại những làn roi .. những chiều bố về say khướt .." đã làm "Vỡ vụn trong em những mơ ước ngọt ngào. "
Có lẽ hoàn cảnh gia đình đã buộc em phải bước chân ra đi! Em ra đi khi "mùa xuân gõ cửa ". Em đi đâu, làm gì không ai biết... Em ra đi chỗ ngồi của em giờ "bỏ trống". Mỗi khi bước chân vào cửa lớp, đưa mắt nhìn xuống... Thầy thấy một khoảng trống mênh mông...!!! Không phải chỉ là chỗ ngồi trống không có em mà còn cả một khoảng trống trong lòng Thầy nữa.!"Bây giờ em ở đâu? " Câu hỏi xoáy vào lòng Thầy một nỗi rưng rưng.... và rồi bật nên thành tiếng "Mong em về học lại, T. ơi!"
Trong xã hội đã có không ít người từng lên án những người Thầy! Nhưng không phải tất cả những người Thầy đều như thế! Xã hội mà - nơi đâu cũng có người này , người khác. Và Người Thầy trong bài thơ là một minh chứng cho tấm lòng cao cả của những người đang làm công việc: "Trồng Người!" .
Có lẽ hoàn cảnh gia đình đã buộc em phải bước chân ra đi! Em ra đi khi "mùa xuân gõ cửa ". Em đi đâu, làm gì không ai biết... Em ra đi chỗ ngồi của em giờ "bỏ trống". Mỗi khi bước chân vào cửa lớp, đưa mắt nhìn xuống... Thầy thấy một khoảng trống mênh mông...!!! Không phải chỉ là chỗ ngồi trống không có em mà còn cả một khoảng trống trong lòng Thầy nữa.!"Bây giờ em ở đâu? " Câu hỏi xoáy vào lòng Thầy một nỗi rưng rưng.... và rồi bật nên thành tiếng "Mong em về học lại, T. ơi!"
Thật xúc động với những chia sẻ, thấu hiểu của Không Còn Mùa Xuân và Minh Kiên. Cảm ơn hai bạn rất nhiều. Chúc hai bạn hạnh phúc.