Tài nguyên dạy học

Liên kết

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Quyennt0412)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hoàng hôn


    Sắp xếp dữ liệu

    THỜI TIẾT HÀ NỘI

    Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi

    Một chút trong cuộc đời

    Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.
    Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.
    Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
    Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.
    Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi giọt nước mắt..
    Một chút ánh sáng từ ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa .
    Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau.
    Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho công việc vĩ đại.
    Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
    Đó là những cái “Một chút” nhỏ bé có thể đem đến Niềm vui - Hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta
    Và bây giờ chúng ta sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng ta những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi. Cảm ơn bạn rất nhiều!".
    Gốc > GÓC THƠ > Thơ viết về Mẹ >

    Mẹ!!!

    Tác giả: Bằng Việt

    Con bị thương, nằm lại một mùa mưa
    Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ
    Nhà yên ắng. Tiếng chân đi rất nhẹ
    Gió từng hồi trên mái lá ùa qua.

    Nhớ vườn cây che bóng kín sau nhà
    Trái chín rụng suốt mùa mưa lộp độp
    Những dãy bưởi sai, những hàng khế ngọt
    Nhãn đầu mùa, chim đến bói lao xao…

    Con xót lòng, mẹ hái trái bưởi đào
    Con nhạt miệng, có canh tôm nấu khế
    Khoai nướng, ngô bung ngọt lòng đến thế
    Mỗi ban mai toả khói ấm trong nhà.

    Ba con đầu đang chiến đấu nơi xa
    Tình máu mủ, mẹ dồn con hết cả
    Con nói mớ những núi rừng xa lạ
    Tỉnh ra rồi, có mẹ, hoá thành quê

    Ông mất lâu rồi. Mẹ kể con nghe
    Những chuyện làm ăn, những phen luân lạc
    Mắt nhoà đục và mái đầu tóc bạc
    Cả cuộc đời chèo chống bấy nhiêu năm.

    Những lúc hiếm hoi mưa tạnh, trời trăng
    Mẹ hể hả ngắm con hồng sắc mặt
    Con ra ngõ, núi trập trùng xanh ngắt
    Lại tần ngần nói với mẹ ngày đi

    Mẹ cười xoà, nước mắt ứa trên mi
    - Đi đánh giặc khi nào tau có giữ!
    Súng đạn đó, ba lô còn treo đó
    Bộ mi chừ đeo đã vững hay chăng?

    …Ôi mẹ già trên bản vắng xa xăm
    Con đã đi rồi, mấy khi trở lại?
    Dằng dặc Trường Sơn những mùa gió trái
    Những màn mưa bạc trắng cả cây rừng!…

    Con qua đâu thấy mái lá, cây vườn
    Cũng đất nước, phơ phơ đầu tóc mẹ
    Từng giọt máu trong người con đập khẽ
    Máu bây giờ đâu có của riêng con?…


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Quyến @ 06:03 30/10/2009
    Số lượt xem: 425
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến